Lời Phật dạy

"Không làm các việc ác, Siêng làm các điều lành, Giữ tâm ý trong sạch, Đó là lời Phật dạy!" (Kinh Pháp Cú)

Tuesday, July 12, 2011

QUAN NIỆM VỀ KINH TẾ TRONG PHẬT GIÁO

QUAN NIỆM VỀ KINH TẾ TRONG PHẬT GIÁO
HT. Thích Trí Quảng


Theo lịch sử tiến hóa của loài người, từ thời kỳ nguyên thủy, dân số trên trái đất này còn rất ít. Vì thế, sự ưu đãi của thiên nhiên mà con người được thừa hưởng rất lớn. Dĩ nhiên lúc đó, người ta không phải đặt vấn đề về kinh tế, mọi người chỉ sống và hưởng thụ tài sản của thiên nhiên một cách đơn giản.

Nhưng đến giai đoạn dân số được phát triển với đời sống con người được tập hợp thành bộ tộc thì vấn đề bắt đầu xảy ra, vì đã xuất hiện sự tranh chấp về những nguồn lợi thiên nhiên.
Và sang đến thời kỳ mà đời sống của bộ tộc phát triển, các bộ tộc mạnh bắt đầu đi thôn tính những bộ tộc yếu kém hơn để chiếm đoạt những nguồn lợi của thiên nhiên mà địa phương họ không có. Từ đó, mới hình thành các quốc gia ở thời kỳ phong kiến, khi muốn thể hiện sức mạnh của họ, muốn làm bá chủ các nước khác, thì vấn đề phát triển kinh tế quốc gia tất yếu được coi là quan trọng.

Đức Phật đã ra đời trong thời kỳ hình thành và phát triển của các quốc gia trên quả địa cầu này. Có thể nói vấn đề kinh tế ở thời kỳ đó đã được đặt lên hàng đầu, vì nước nào có tài nguyên thiên nhiên phong phú là nước đó giàu có; nước nào có dân số đông mới mạnh. Với sự giàu có và đông dân, nước đó mới có thể tổ chức những đoàn quân viễn chinh đi xâm chiếm các nước khác, để cướp bóc tài sản của con người và tài sản thiên nhiên ở nước khác về làm giàu cho nước họ. Bấy giờ, sức mạnh về người và của cải đóng vai trò quyết định cho sự bành trướng lãnh thổ quốc gia cả trong địa lý lẫn kinh tế, mà ngày nay chúng ta thường nói là sức người, sức của. Vì thế, chúng ta thấy rõ mọi quốc gia lúc đó đều chủ trương phát triển dân số và phát triển kinh tế để phục vụ cho mục tiêu xâm lăng và làm cho nước họ trở thành giàu có, hùng mạnh.

Đức Phật sống trong thời kỳ này, Ngài nhận thấy tình trạng bất công của xã hội như vậy, mới nói rằng chỉ vì miếng ăn mà các loài tranh giành, giết hại lẫn nhau. Vì vậy, Ngài luôn suy tư để tìm cách sống có thể đem lại sự an lành cho mọi người và tất cả các loài. Chủ trương của Đức Phật là làm sao phát triển đời sống của cá nhân mà không làm tổn hại đến người khác, làm sao phát triển đời sống của con người mà không làm tổn hại đến các loài sinh vật khác, cho đến sự sống của các loài vô tình như hoa lá, cỏ cây cũng cần được tôn trọng, bảo vệ. Đó chính là lý do mà Đức Phật của chúng ta đã xuất gia và dành hết thì giờ cùng tâm sức trong cuộc sống của Ngài để tìm ra phương thức hóa giải mọi sự xung đột, sát hại giữa con người với nhau và giữa con người với muôn loài sống chung trên trái đất này.

Với mục tiêu đặt ra như vậy, sau khi thành đạo, Đức Phật đã đi khắp mọi nơi của miền Ngũ hà ở Ấn Độ để giảng dạy chân lý mà Ngài đã tìm ra. Những người may mắn gặp Phật và tiếp nhận được sự giáo hóa của Ngài đã thay đổi được cuộc sống vật chất lẫn tinh thần và ngày càng trở thành tốt đẹp, giáo lý của Ngài cũng giúp cho họ quản lý được xã hội an lành, phát triển hơn. Chúng ta còn nhớ lịch sử đã ghi lại cuộc hòa giải thành công một cách thật nhẹ nhàng của Đức Phật . Hai quốc gia tranh giành chủ quyền về con sông giữa hai nước và cuộc xung đột lên cao điểm đến độ cả hai nước đều dàn binh lính để sẵn sàng giết nhau. May thay, Đức Phật đã xuất hiện và bóng mát an lành của ngài đã xóa tan lửa sân hận, cùng với những lời khuyên sáng suốt và tràn đầy từ ái của Ngài đã khiến cho hai đạo quân buông bỏ vũ khí, chiến tranh được dập tắt. Nghe theo lời Phật dạy, cả hai nước đều vui vẻ cùng sử dụng chung dòng nước của con sông.

Sau khi Đức Phật nhập diệt, tư tưởng của Ngài được phân chia thành hai bộ phái là Thượng tọa bộ và Đại chúng bộ. Thượng tọa bộ đi theo con đường tiến tới Niết bàn để thực hiện cho được lý tưởng của cuộc sống. Đó là nếp sống không làm tổn hại các sinh vật khác và cũng khuyên mọi người nên thực hiện cuộc sống phát triển bản thân mà không xâm hại đến những người khác, đến các loài khác. Đây chính là quan niệm của Phật giáo Nguyên thủy. Với nền tảng của nếp sống như vậy, những hành giả của Thượng tọa bộ hạn chế tối đa đời sống đòi hỏi thú vui vật chất để có được niềm vui tinh thần và phát triển niềm an lạc cao nhất là Niết bàn.
Bộ phái thứ hai là Đại chúng bộ với tư tưởng tiến bộ cho rằng nếu đời sống cá nhân của người tu đưa đến giải thoát theo phương cách như vậy, mà không quan tâm đến mọi sinh hoạt của những người xung quanh hoàn toàn khác với mình, thì giải thoát này mang tính cách tiêu cực và đôi khi còn bị tác động ngược lại của xã hội khiến cho họ không thể giải thoát được.
Với lý giải này, tư tưởng Phật giáo phát triển đã chủ trương rằng giải thoát cho người là giải thoát cho mình, làm cho xã hội tốt đẹp là làm cho mình tốt đẹp. Từ đó, Phật giáo Đại thừa phát triển đời sống hành Bồ tát đạo, tức lo phục vụ mọi người, giúp đỡ mọi người có đời sống vật chất phát triển và tinh thần thăng hoa mới chính là giải thoát thực sự và lâu dài của hành giả đi theo dấu chân Phật.

Thể hiện tư tưởng này là các bộ kinh như Bảo Tích, Duy Ma, Hoa Nghiêm, Pháp Hoa, v.v… đều đề cao vấn đề Bồ tát đạo, nghĩa là xây dựng một xã hội tốt đẹp. Nói cách khác, lý tưởng của Bồ tát đạo bấy giờ là thiết lập cõi Tịnh độ ở nhân gian, tức phát triển đời sống vật chất và tinh thần đến mức độ cao nhất, mà không gây tác hại cho mọi người và cũng không làm tổn hại sự sống của tất cả các loài cùng hiện hữu trên hành tinh này.

Nói theo ngày nay, mô hình Tịnh độ của Bồ tát đề ra là xây dựng xã hội văn minh, giàu có, nhưng không gây ra ảnh hưởng độc hại đến mọi người và không làm hư hại môi trường sống của con người, của muôn loài và của trái đất.
Một xã hội tốt đẹp cần có đủ bốn yếu tố quan trọng là không khí trong lành cho mọi người hít thở, không gây ra bệnh tật, đất đai sạch và nước sạch để con người sống khỏe mạnh và điều quan trọng không kém là tâm hồn con người cũng trong sạch.

Các Bồ tát dấn thân thực hiện lý tưởng này, thì tất cả mọi người trong xã hội cũng phải đồng tâm hiệp lực trong việc xây dựng xã hội tốt đẹp, lành mạnh như vậy. Vì chỉ có một người xây dựng mà người khác phá thì không có việc nào thành tựu được.

Tinh thần Bồ tát đạo theo hướng tích cực xây dựng xã hội như vậy đã thể hiện chiều hướng ngược lại với tư tưởng tiêu cực nghĩ rằng chỉ lo giải thoát cho riêng mình thôi, còn ai làm gì cũng được. Nhưng thực tế cuộc sống ngày nay cho thấy rõ sự ảnh hưởng cộng tồn mật thiết giữa con người với nhau, giữa con người với các loài và giữa con người với môi trường. Nếu để cho những người nhân danh phát triển kinh tế toàn quyền khai thác nguồn tài nguyên thiên nhiên theo hướng trục lợi, ích kỷ, chỉ nghĩ đến quyền lợi riêng của cá nhân, của quốc gia họ, gây tác hại cho không khí, đất đai, sông biển bị dơ bẩn, ô nhiễm bởi các chất độc hại của nhà máy thải ra, hoặc khai thác cạn kiệt các tài nguyên thiên nhiên gây ảnh hưởng đến môi sinh, thì chắc chắn sự sống của chúng ta cũng bị đe dọa.

Thấm nhuần tinh hoa của Phật dạy, rằng muôn sự muôn vật trên hành tinh này có mối tương quan tương duyên sâu xa, có sự cộng tồn hỗ tương mật thiết, chúng ta hiểu loài người hay bất cứ loài nào đều không thể sống tách biệt mà an ổn được. Vì thế, Phật giáo Đại thừa luôn để tâm đến sự phát triển môi trường, phát triển thiên nhiên, phát triển xã hội để giúp cho đời sống kinh tế của mọi người, của đất nước được nâng cao. Điển hình là kinh Đại Bảo Tích đã giới thiệu pháp hội Vô Lượng Thọ nói về công hạnh của Đức Phật Di Đà và mô hình tốt đẹp tuyệt đối của thế giới Cực Lạc ở Tây phương do Ngài xây dựng và điều hành.

Đức Phật Di Đà đã thiết kế thế giới Cực Lạc có đầy đủ những tiện nghi hoàn hảo nhất cho cư dân sống ở đó. Thật vậy, với hệ thống Liên Hoa hóa sinh, không phải thai sinh, người dân ở Cực Lạc sinh ra từ hoa sen đều có thân thể khỏe mạnh, tinh khiết, vô nhiễm. Ngoài ra, người dân ở Cực Lạc được nuôi dưỡng bằng nước bát công đức, nghĩa là tâm đại bi thuần tịnh của Phật Di Đà tẩy sạch trần tâm của họ và nuôi lớn tâm Bồ đề của họ, tác động cho họ được an lạc, thanh tịnh. Đến khi họ chứng được Vô sinh Pháp nhẫn, tức đã chuyển hóa từ thể xác đến tâm lý hoàn toàn tốt lành, thì họ sinh ra với đầy đủ 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp, và được sinh hoạt với Thánh chúng là những người có hiểu biết cao tột, có đạo đức vô cùng.

Ngoài ra, Phật Di Đà cũng tạo môi trường sống trong lành cho người dân ở Cực Lạc, ở đó đất bằng lưu ly, bảy hàng cây báu, bảy màn lưới giăng … tiêu biểu cho một thế giới thuần khiết với đất sạch, không khí sạch và nước sạch, v.v… Cũng có các loài chim như bạch hạc, khổng tước, ca lăng tần già… nói được pháp Phật, giúp cho người dân nghĩ đến Phật, Pháp, Tăng; nghĩa là làm cho họ phát chí hướng thượng, nỗ lực phát huy trí tuệ và đức hạnh như Phật, có hiểu biết chính xác và sống hòa hợp thanh tịnh, làm việc ích lợi cho tập thể.

Ngày đêm ở Cực Lạc chỉ nghe nhạc trời, thấy hoa trời, bất cứ âm thanh và hình ảnh nào ở Cực Lạc cũng tác động cho người dân phấn đấu thăng hoa; trong khi ngành công nghệ phim ảnh và ca nhạc của một số nước văn minh, giàu có ngày nay được khai thác theo hướng xấu. Họ thu được lợi nhuận rất nhiều và dĩ nhiên sự phát triển sức mạnh kinh tế của lĩnh vực hoạt động giải trí này rất lớn. Nhưng sự phát triển đời sống vật chất và sự hưởng thụ tinh thần theo hướng không lành mạnh, sa đọa như vậy đã gây tác hại, nguy hiểm vô cùng cho giới thanh thiếu niên và cũng tạo ra sự bất an cho xã hội. Thực tế cho thấy phim ảnh và ca nhạc, múa hát đồi trụy đã gây kích động, bạo lực, bạo hành cho người nghe, người xem, đã tạo thành một lớp người hung ác thường sát hại người khác, thích tàn phá mọi thứ, thích gây rối loạn, bạo động trong xã hội. Rõ ràng một sự phát triển chỉ nghiêng về việc thu lợi nhuận thì kết quả của nó luôn luôn song hành với sự tác hại, một sự tác hại lâu dài và rộng lớn cho cả cộng đồng xã hội; nhất là lớp thế hệ trẻ. Những người chủ tương lai của đất nước mà sống cuồng loạn thì cái giá phải trả cho sự phát triển đời sống vật chất theo cách đó thật là quá đắt.

Thiết nghĩ từ thời kỳ xa xưa, Đức Phật đã xây dựng được một thế giới văn minh thực sự hoàn hảo, với cách nuôi dạy từ trong thai sen, công dân nước Cực Lạc sinh ra là đã có thân tâm toàn thiện. Kế đến, được sống trong môi trường trong sạch hoàn toàn, nên tuổi thọ của người dân ở đó nhất định phải lâu dài, và quan trọng hơn nữa là được sinh hoạt với thầy bạn đều là những bậc thượng thiện nhân hoàn toàn tốt, giỏi, thì tri thức và đạo đức chắc chắn phải được thăng hoa tối đa. Vì vậy, có thể khẳng định rằng Cực Lạc là mô hình thế giới phát triển tuyệt vời nhất, ở đó chỉ có cuộc sống tốt đẹp, thánh thiện; mọi bóng dáng của nghèo đói, ngu dốt, sa đọa, tranh chấp, thù hận, khổ đau, tội ác, trộm cướp, giết chóc, chiến tranh … còn không có cái tên, chứ nói chi đến hiện diện. Vì thế, chư Phật mười phương đều khen ngợi công đức của Phật Di Đà và thế giới Cực Lạc.

Tóm lại, Phật giáo không hề tiêu cực; trái lại, theo dòng chảy miên viễn của tâm từ bi và trí tuệ từ nghìn xưa cho đến ngày nay và mãi đến nghìn sau, Phật giáo đã, đang và sẽ mãi mãi tích cực xây dựng một cộng đồng xã hội phát triển lành mạnh cho mọi người, xây dựng một cộng đồng thế giới hòa bình, hòa hợp, an vui cho tất cả mọi người thuộc mọi chủng tộc, xây dựng một ngôi nhà chung thân thương nối kết cuộc sống của loài người và muôn loài cùng cộng tồn, cùng phát triển theo hướng tốt đẹp nhất.

Tất cả mọi sự xung đột, thù hận, sát hại, tàn phá, chiến tranh đều được hóa giải bởi đôi tay tình thương, trái tim nhân ái và khối óc minh mẫn vì lợi ích của mọi người, mọi loài. Và từ đó, muôn người, muôn loài đều được hưởng thụ hợp lý mọi của cải do chính họ làm ra và tận hưởng một cách công bằng mọi của cải mà thiên nhiên đã hào phóng để đặt trên hành tinh này.

Xây dựng cuộc sống vật chất và tinh thần tốt đẹp cho mọi người, mọi loài, ở khắp mọi nơi trên quả địa cầu này luôn luôn là mục tiêu hướng đến trong mọi sinh hoạt của hành giả Phật giáo Đại thừa. Đó chính là mở cửa Cực Lạc tại chốn Ta bà, xây dựng thế giới Cực Lạc cho mọi người ngay tại cuộc sống nhân gian này.

(Suu tam tu: thuvienhoasen.org)

Friday, June 24, 2011

Dòng Máu Lạc Hồng

Dòng Máu Lạc Hồng
Nhạc sĩ: Lê Quang - Ca sĩ: Đan Trường

Dòng máu Lạc Hồng, bốn nghìn năm
Dòng máu đỏ tươi chảy trong tim mình.
Nòi giống Lạc Hồng, giống rồng tiên
Nguyện ôm bao đời đất mẹ.

Nhịp trống hào hùng, mãi còn vang,
Bao lớp người đi ra nơi biên thùy.
Hình bóng mẹ già, đứng đợi con
Tạc vào sử sách... hào hùng...

ĐK:
Việt Nam ơi! Yêu mến ngàn đời
Yêu lũy tre xanh, có con sông chảy quanh
Nào ta hát, khúc hát Lạc Hồng,
Là muôn cánh chim bay rợp biển Đông.

Việt Nam ơi! Hãy nắm chặt tay,
Tiến bước đi lên viết thêm trang sử vàng.
Nào ta hát, khúc hát Việt Nam,
Con cháu rồng tiên, con cháu Lạc Hồng,
Tự hào hai tiếng Việt Nam.

Thursday, June 9, 2011

Vượt qua nỗi sợ


Vượt qua nỗi sợ

Cám ơn anh, cám ơn chị, cám ơn em!
Tôi thầm cảm phục và biết ơn
Những anh chị em đã tham gia tuần hành ngày 5/6
Để phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc
Trên biển Thái Bình Dương
Để khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
Để khẳng định sông núi biển đảo nước ta là có chủ.

Tôi cũng biết rằng
Để làm được việc đó
Các anh, chị, em đã vượt qua nhiều nỗi sợ hãi
Đã chấp nhận đối đầu với những hiểm nguy, bất trắc
Vượt qua lời can ngăn... từ chính quyền và cả người thân
Đã phải chiến đấu với bản thân mình
Khi đã quyết dấn thân vì tổ quốc
Xin thành tâm cúi đầu ngưỡng mộ!

Tôi thật cảm động
Khi nhìn thấy những cánh tay giơ lên
Những dòng biểu ngữ mạnh mẽ, quyết liệt
Những tiếng hô vang, những ánh nhìn cương quyết
"Hòa bình và Công lý trên Biển Đông"
Những bức hình vạch rõ bộ mặt bọn cướp biển
Mang mặt nạ hiền lương nhân nghĩa...

Các bạn đã viết nên bài thơ yêu nước
Đã nắm tay và hát lên bài ca yêu chuộng hòa bình
Và cũng đã hét vang lời căm giận lũ cướp nước...

Chính các bạn
Đã trở thành điểm tựa tinh thần cho những người xung quanh
Trước hiểm họa ngoại xâm từ phương Bắc
Để tất cả cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi
Cùng đấu tranh cho lẽ phải và công lý
Cho niềm tin tất thắng... ngày mai

Một tổ quốc vẹn toàn
Một dân tộc đoàn kết
Một tương lai tươi sáng!

SG - 9/6/2011

Friday, May 27, 2011

Saturday, May 14, 2011

MỪNG PHẬT ĐẢN



MỪNG PHẬT ĐẢN

Rằm tháng tư đã về !
Mừng sinh nhật Đức Phật
Bậc chánh đẳng chánh giác
Cha lành chung bốn cõi.

Con nay hướng về Người
Tri ân và ngưỡng mộ,
Tình thương của Đức Phật
Như biển trời cao rộng.

Thuyết pháp để cứu khổ,
Dạy chúng sinh như ngài,
Thoát khỏi mọi khổ nạn
Thâm nhập biển trí tuệ…

Nhân Phật đản hôm nay,
Xin nguyện noi gương ngài,
Mở rộng lòng thương yêu,
Đến chúng sinh muôn loài.

Thực hành pháp tứ đế,
Giữ vững lòng bồ đề,
Theo giáo pháp từ bi,
Hành đạo giữa cuộc đời…

Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Thursday, May 5, 2011

Chuyện dài "đất nước tôi"

Chuyện dài "đất nước tôi" (1)

Cách đây 3 năm, khi lần đầu tiên đặt chân lên nước Nhật, tôi đã có một bài viết nhận xét về một số khác biệt giữa VN và NB. Bây giờ, khi quay lại VN, tôi lại muốn viết một vài nhận xét tương tự. Mục tiêu không phải để chê bai đất nước, mà để thấy rằng, VN cần phải nổ lực nhiều lắm mới theo kịp được các nước phát triển, cả về mặt vật chất, tinh thần và cách tổ chức xã hội.

1/ Vấn đề an ninh:

- Ở VN hiện nay, tình trạng an ninh phải nói là cực kỳ tồi tệ. Dường như hệ thống công an trở nên bất lực trước các loại trộm cắp. Mỗi người, mỗi nhà phải tự giữ gìn tài sản và an ninh của bản thân mình. Tại sao tôi lại dám khẳng định như vậy? Bởi vì, vừa về nước được 2 tuần thì trộm viếng nhà và lấy mất 2 chiếc xe. Thường, vào buổi sáng (khoảng 5g45), tôi với bố thường đi tập ở công viên gần nhà. Tới khoảng 6g, là điện thoại ở nhà gọi và báo tin ăn trộm đã bẻ khóa cửa vào nhà trộm xe. Rồi cũng trình báo CA. địa phương, và dân phố. Được vài lời an ủi của bác tổ trưởng và bà con xung quanh, "từ tết đến giờ có khoảng 10 vụ tương tự xảy ra trong khu vực", "bây giờ nhà nước thả tụi xì ke ra nhiều quá, nên không quản lý nổi"... CA. nhận lương từ thuế của dân để xẩy ra tình trạng như thế mà vẫn an nhiên tự tại, liệu có hợp lý không? Liệu có còn cần thiết nữa không? Tới đây, chợt nhớ tới 1 bài viết cách đây khá lâu, kể về chiến công của lực lượng CA. là đã "phá xập 300 trang mạng lề trái"? Hay là, nhiệm vụ chính của CA. nhân dân không phải là để bảo vệ tài sản của nhân dân, mà là để theo dõi, bắt bớ những người lên tiếng kêu gọi dân chủ, đổi mới?

- Nhớ lại hồi mới sang Nhật, tôi cứ thắc mắc không biết tìm chỗ giữ xe ở đâu. Sau mới biết là không cần giữ, vì ai cũng bỏ xe thoải mái, mà rất ít khi mất. Tôi cũng tò mò, không biết làm sao xã hội Nhật lại an ninh như thế, vẫn còn những cảnh "tối ngủ không phải khóa cửa, của rơi không ai nhặt". Về sau, mới biết là do nhiều yếu tố tạo nên. Chẳng hạn như: tinh thần trách nhiệm của cảnh sát rất cao (tỷ lệ tự tử của cảnh sát là cao nhất vì họ áy náy với lương tâm khi không hoàn thành nhiệm vụ), xe hay đồ trộm cắp thì không có nơi tiêu thụ, tính quan tâm lẫn nhau của người dân địa phương (thường báo cảnh sát khi phát hiện có dấu hiệu khả nghi)...

2/ Vấn đề thủ tục hành chính

- Trước khi về nước tôi cũng đã nghe đến những khó khăn về thủ tục hải quan khi chuyển hàng về nước. Số là, tôi có gửi 2 thùng sách bằng đường bưu điện về nước sớm 2 tháng trước khi về. Đương nhiên là về đến nơi thì sách vẫn chưa tới. Một tháng sau, tôi nhận được giấy báo mời nhận bưu kiện, với ghi chú là khi đi mang theo 3000 usd và mấy trăm ngàn tiền vnd để đóng thuế. Cầm tời giấy báo, tôi chỉ muốn bỏ quách mấy thùng sách đi cho rồi, bởi tổng giá trị của nó chưa tới 300 usd nữa. Tôi không hiểu họ tính thuế dựa trên cơ sở nào nữa? Nhưng theo lời khuyên của gia đình, tôi cũng lặn lội lên xuống vài ba lần để giải trình và làm đơn xin miễn thuế. Tới giờ phút này, cũng chưa biết kết cục thế nào. Nếu quý vị hải quan VN có dịp đến thăm NB, đến bất cứ cơ quan công quyền nào, sẽ biết được thế nào là thái độ phục vụ chuyên nghiệp và thủ tục gọn gàng, nhanh chóng của họ.

- Nói tới đây lại nhớ tới lý do tại sao lại gửi sách về. Ban đầu tôi dự định cho hết số sách đó, về tay không cho nó khỏe. Mà chợt nhớ đến thủ tục quay về trường, phải nộp 5 quyển sách cho thư viện (mới được về trường?). Nên mới có cái vụ gửi và nhận sách rắc rối như trên. Tôi chẳng biết ai nghĩ ra cái quy định kỳ quái như trên. Chỉ biết nó tạo thêm một rào cản đối với những ai học xong muốn quay trở lại công tác ở trường. Nếu thật sự ĐHBK muốn "chiêu hiền đãi sĩ", kêu gọi giảng viên trẻ học xong về nước, thì việc đầu tiên là nên bỏ những quy định kỳ quái đó đi.

Định viết nhiều nữa, nhưng thời gian không cho phép. Thôi đành nhớ tới đâu viết tới đó, khi nào rãnh rỗi, lại viết tiếp về chuyện dài "đất nước tôi" để chia sẻ cùng mọi người. Đã chọn về nước là chấp nhận "chung sống với lũ", nên sẽ còn nhiều chuyện bực mình để thấy, nghe và suy ngẫm nữa. Hy vọng, mọi chuyện rồi sẽ khá hơn, không chỉ cho bản thân mình, mà cho tất cả dân tộc VN. Bởi trong lòng xã hội VN, người dân nào cũng đang có khát vọng thay đổi và không muốn chấp nhận sự tồn tại của những nghịch lý trên đất nước mình nữa.

Wednesday, April 27, 2011

My wedding album

Thế là đã hơn một tháng trở lại Việt Nam, trở lại với công việc cũ. Bận rộn đủ thứ và cũng có nhiều chuyện đáng để viết blog, nhưng chưa có nhiều thời gian và tâm trí để viết. Chắc để từ từ, khi nào thong thả sẽ post lên thành chuyện dài nhiều tập cho mọi người đọc.

Trước hết, xin post hình đám cưới vừa rồi để mọi người cùng xem và chia vui với vợ chồng mình. Cám ơn bạn bè, người thân xa gần đã đến tham dự tiệc cưới hoặc đã gửi e-mail và comment chúc mừng! Thank you very much!

Chúc mọi người kỳ nghỉ lễ vui vẻ!

Phần 1


Phần 2

Friday, March 18, 2011

CHÀO TẠM BIỆT

Mấy bữa nay, tin tức về động đất, sóng thần và thảm họa hạt nhân tại Nhật Bản làm nhiều người lo lắng. Ai cũng mong sớm rời khỏi nơi này, để về nước hoặc đến một nơi an toàn hơn. Đó cũng là tâm lý bình thường của người đời thôi. Theo tôi, thì Nhật Bản sẽ mau chóng khắc phục được sự cố về nhà máy điện hạt nhân và sẽ sớm khôi phục sinh hoạt của người dân ở khu vực thiệt hại.
Tôi cũng sắp sửa phải rời Nhật Bản, nhưng là theo kế hoạch đã đinh trước. Vì vậy, trong tôi không có sự lo lắng, mà là một cảm giác lưu luyến khi phải rời xa nước Nhật và cảm thông với những nỗi khổ mà người dân Nhật đang phải trải qua.
Theo dõi tin tức về cách phản ứng của người dân Nhật trước thảm họa, cách họ chia sẻ với nhau để vượt qua khó khăn càng thấy khâm phục và quý mến đất nước và con người ở đây hơn. Xin cầu chúc cho người dân Nhật Bản sớm trở lại cuộc sống yên bình, chúc đất nước Nhật Bản sớm vượt qua thảm họa này!
Bài thơ dưới đây như là lời tạm biệt gửi đến các bạn bè còn ở lại Nhật, chúc mọi điều tốt đẹp nhất và hẹn gặp lại vào một dịp nào đó.

____________________________

CHÀO TẠM BIỆT

Chào em, người bạn thân thương
Chào em, giờ phải lên đường chia xa
Hợp tan là chuyện thường mà
Nhớ nhau, xa vẫn rất là gần thôi
Thương nhau, chút nghĩa trong đời
Mến nhau, lưu luyến đôi lời chia tay
Đừng buồn, em nhé hôm nay
Vẫn còn đó mãi, tháng ngày hôm qua
Bao nhiêu kỷ niệm còn mà
Giữ gìn, trân trọng, đó là hành trang
Tình thương, tri thức ta mang
Đắp xây cuộc sống, rỡ ràng quê hương
Tình người, lý tưởng soi đường
Dẫu đi khắp nẻo quê hương vẫn gần
Nhớ hoài chút nghĩa tri ân
Chúc nhau vạn dặm đường trần mãi vui…

PQT

Saturday, March 5, 2011

Kyoto and I


Kyoto and I

Hello everybody! My name is Pham Quoc Trung. I came from Vietnam. I have been in Japan since April 2008 to follow my PhD. course at Graduate School of Economics in Kyoto University. I have lived in Kyoto for nearly 3 years and I have a lot of nice memories about Kyoto. I like Kyoto very much because it is very beautiful and much different from Ho Chi Minh City of Vietnam, where I were born and grew up.

In fact, I know very few about Kyoto before coming to Japan. At that time, my image about Kyoto is simply a girl wearing kimono in front of a beautiful cherry blossom. When coming to Japan, I found that Kyoto is much more beautiful than what I can imagine. For example, in Kyoto, you can find a lot of ancient temples or shrines, you can walk along wide castles or romantic streets, you can take many photos of maple trees turning red or yellow in the autumn, you can go shopping downtown Kyoto, you can enjoy traditional festivals and you can eat delicious sushi, etc. Especially, in Kyoto, I can also see snow falling in the winter. In my country, Vietnam, there is no snow in the winter, no sakura in the spring, and no momiji in the autumn. Therefore, I am very excited when the first time I can see snow, sakura and momiji in Kyoto.

When I just came to Japan, everything was new to me. I felt a little curious and embarrassed because it was the first time I go abroad. At that time, I met a lot of difficulties, such as: unable to communicate in Japanese, unable to read Kanji, unfamiliar with public transportation in Japan, unfamiliar with the weather in Japan, etc. Fortunately, with the support of JICA, the agency that grants me the scholarship, I can gradually overcome those difficulties and integrate with the life in Kyoto. In my apartment, there are some other international students coming from Vietnam and other countries. So, I can make friend with them to share feelings and to help each other. Occasionally, we gather together to go picnic, to play sport games or to enjoy cooking and eating.

During my living and studying in Japan, I have chances to visit other cities of Japan, such as: Osaka, Kobe, Nara, Tokyo, Yokohama, Hiroshima, Himeji, Sapporo, etc. Each city has specific characteristics, but for me, Kyoto is the most ideal place to live. Kyoto, with about two million inhabitants, is not so crowed like Tokyo or Osaka, and it is considered the most beautiful place to visit for many foreign tourists when coming to Japan. Besides, Kyoto is suitable to be a tourist city because the architecture in Kyoto is harmonious with many cultural heritages. Until now, a lot of ancient temples, shrines, and castles in Kyoto are still preserved, and many traditional festivals, such as: Aoi, Gion matsuri…, are continuously organized every year.

Among traditional festivals, Gion matsuri is the most famous one. Annually, in the mid of July, I usually go with my friends to Gion shijo area. There, we can see a lot of decorated cars or boats going along the street with many people in traditional clothes. In the festival, I can see many kimonos in groups of people going festival, and I can enjoy special dances or music during the festival. Further, I like to eat some kinds of food sold along the streets in the festival area. Certainly, we do not forget to take a lot of photos and buy some souvenir gifts. Through this festival, I know more about Japanese culture and have interesting experiences with my friends.

About food in Kyoto, I like sushi the most. Although I had tried sushi a few times before coming to Japan, I found that sushi in Kyoto is better than what I had eaten. I like to eat sushi with raw Salmon, soya-sauce and mustard. It is very delicious. I often eat sushi with my friends at sushi restaurant near Teramachi area. At this restaurant, I can eat many kinds of sushi because sushi is placed in disks going around the table and each disk cost about 100 yen. So, I can try many kinds of sushi at the same time. Besides, I have also tried other Japanese foods in those restaurants inside and outside of Kyoto University, such as: carry rice, sashimi, tembura, donburi, ramen, udon, soba, etc. I can eat most of Japanese foods, but I cannot make them by myself. I can only cook a few simple food of Vietnam, such as: mixed vegetable, fried fish, Cantonese rice, etc.

My PhD. course is about to finish. According to the schedule, I will graduate in March, 2011. Then, I will return to Vietnam and be back to my old job as a lecturer at HCMC University of Technology. I feel sorry because I am about to leave Kyoto, a beautiful place where I have lived for 3 years. During my living here, I have a lot of nice memories, I have accumulated valuable knowledge and experiences for my profession, and I have taken a lot of photos and enjoyed delicious foods, etc. Going back to my country, I will miss Kyoto so much. I hope to have chance to return to Kyoto someday. Those experiences I got when living here will be my invaluable luggage for my future work and life. Thank Kyoto, a beautiful city, where I have the most meaningful and wonderful time in my life. Thank you so much for everything!

Kyoto - 2011

Thursday, February 24, 2011

THỰC TÂM


THỰC TÂM
Tặng những nhà độc tài,
những người chỉ muốn cai trị dân chúng bằng sự giả dối và bạo lực

Nửa cái bánh cũng ăn đỡ đói
Sự thật kia, chỉ nói nữa câu
Cũng như giả dối khác đâu
Tiếng là nói thật, mà màu khác xa

Lời nói thật, người ta mở trí
Nói lời gian, không khí nghi ngờ
Giả chân phân biệt xưa giờ
Sự thật soi tỏ, mê mờ phải tan.

Xã hội vững, bởi càng tin cậy
Muốn tin nhau, phải lấy thực tâm
Lời ngay, tin tưởng nảy mầm
Đồng lòng, đồng sức, ngàn năm thái bình

Nói sự thật, giữ mình ngay thật
Sống thành tâm, đánh bật gian tham
Việc nhân, việc nghĩa, thường làm
Nước nhà mong lắm, hoa đàm nở bông…